Chốt phiên giao dịch Mỹ tối qua, giá vàng tiếp tục giảm về ngưỡng thấp do áp lực từ đà tăng của đồng USD.
Chỉ số đồng bạc xanh tăng lên trong ngày hôm qua được xem là nguyên nhân khiến giá vàng sụt giảm. Ngoài ra, áp lực chốt lời trên thị trường xuất hiện sau khi vàng tăng cao trong những phiên trước cũng phần nào khiến giá đi xuống.
Theo đó, chốt ngày 15/3, mỗi ounce vàng đã giảm gần 9 USD so với phiên liền trước, xuống mức thấp 1.315,7 USD một ounce. Cùng lúc, giá vàng giao tháng 4 đóng cửa ngày quanh 1.316,9 USD, sụt giảm 8,8 USD.
Giá vàng giảm mạnh. Ảnh: PV.
Bước sang giờ giao dịch tại thị trường châu Á sáng nay, giá tiếp tục giảm nhẹ. Tính đến 9h, giờ Hà Nội, mỗi ounce có giá 1.314,6 USD, mất khoảng một USD so với mở cửa.
Căn cứ theo tỷ giá ngân hàng 22.755 đồng, mỗi lượng vàng giao ngay quy đổi hiện có giá khoảng 36,1 triệu đồng (chưa gồm các loại thuế, phí, gia công...). Trong khi đó, mức giá đầu ngày hôm nay của vàng miếng trong nước xoay quanh 36,60-36,68 triệu đồng, tức cao hơn giá thế giới khoảng 500.000 đồng mỗi lượng.
Ngoài việc đồng USD mạnh lên gây áp lực cho vàng giảm giá, việc thị trường chứng khoán Mỹ tăng điểm cũng là nguyên nhân. Song song đó, số liệu kinh tế cường quốc số 1 thế giới được công bố cũng phần nào ảnh hưởng đến kim loại quý.
Số đơn xin trợ cấp thất nghiệp giảm 4.000 đơn so với tuần trước đó xuống mức 226.000 đơn. Số liệu này trùng với dự báo của thị trường. Tuy nhiên, số đơn xin trợ cấp thất nghiệp liên tục tăng 4.000 đơn lên mức 1.879.000 đơn. Điều này đã khiến chỉ số đồng đôla Mỹ bật tăng lên mức 90.127 trong phiên.
Theo nhà giao dịch Alex Thorndike thuộc MKS PAMP Group, giá vàng có thể vẫn dao động trong biên độ hẹp trước khi diễn ra cuộc họp của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ vào tuần tới, trong bối cảnh thị trường nhận định lãi suất sẽ được tăng lần đầu tiên trong năm nay trên cơ sở số liệu kinh tế cải thiện.
Nhiều đơn vị kinh doanh thịt cho biết được các doanh nghiệp nhập khẩu chào sản phẩm hết hạn với giá rất rẻ.
Thông tin thịt ba chỉ bò Mỹ nhập vào Việt Nam giá chỉ 10.000 đến vài chục nghìn đồng một kg đang được chia sẻ nhiều trên mạng xã hội gần đây.
Một tài khoản trên facebook dẫn chứng khi đi vào các nhà hàng buffet, nhân viên phục vụ đầu tiên lúc nào cũng mang ra cho khách đĩa bò Australia, Mỹ đầy ắp. Có những quán nướng còn tổ chức buffet giá rẻ chỉ 100.000 đồng một người, ăn không giới hạn thịt.
"Các siêu thị bán thịt bò Mỹ thái sẵn cũng 150.000 đồng một kg. Liệu có bao giờ các bạn thắc mắc tại sao giá thịt bò ngoại mà lại rẻ đến thế?”, tài khoản này đặt câu hỏi, đồng thời cũng cho biết, đã có một thời gian kinh doanh nhà hàng, và được các đơn vị nhập chào bán sản phẩm này giá 70.000 đồng một kg, có lúc chỉ còn 50.000 đồng.
Thịt bò tại chợ có nhiều màu sắc khác nhau. Ảnh: Thi Hà.
Khảo sát trên thị trường ở TP HCM cho thấy, khá nhiều nhà cung cấp rao bán giá “thịt bò” nhập khẩu với giá rẻ trên dưới 70.000 đồng, chỉ bằng một phần tư giá thịt bò tươi được bày bán trên thị trường.
Một đơn vị cung cấp bò ở quận Bình Tân, TP HCM rao bán công khai giá thịt nhập khẩu giá rẻ chuyên phục vụ nhà hàng, quán ăn, bếp ăn công nghiệp, đóng hàng đi tỉnh. Rẻ nhất là thịt nạm bò vo thành viên giá 68.000 đồng một kg; thịt nạm gầu, sườn, cổ được giới thiệu sử dụng cho phở, bún bò Huế giá chỉ từ 90.000-95.000 đồng một kg.
Còn tại cửa hàng trên đường Bình Lợi (Bình Thạnh), thăn bò ngoại chỉ 108.000 đồng một kg, nạc mông 105.000 đồng, thịt vụn 65.000 đồng một kg… Nếu lấy với số lượng lớn thì giá còn giảm mạnh hơn.
Có thời gian dài kinh doanh thịt bò ngoại, lãnh đạo một doanh nghiệp xuất nhập khẩu ở TP HCM cho biết, có lần một doanh nghiệp nhập khẩu bò đề nghị bán rẻ cho ông 5 tấn thịt đã hết hạn sử dụng với giá cực rẻ, thấp hơn nhiều so với bò Ấn Độ nhưng ông không đồng ý.
“Trước đó tôi có kinh doanh thịt bò và thường xuyên được các đơn vị nhập khẩu mời mọc với khoản lợi nhuận thu được lớn. Nhưng sau khi được chào hàng 5 tấn thịt hết hạn tôi đã quyết định ngưng bán thịt bò đông lạnh vì cảm thấy rất khó tin tưởng các đơn vị nhập khẩu”, vị này nói và cho biết thêm, trên thị trường giá bò bán sỉ ở mức 70.000 đồng một kg đa phần là thịt trâu. Bởi lẽ, thịt trâu Ấn Độ màu sắc không khác gì mấy so với bò. Do vậy, khá nhiều nhà hàng quán ăn mua về để chế biến và gắn mác thương hiệu bò Mỹ, Australia. Chỉ khi nào người ăn tinh ý, cảm nhận được mùi vị mới phát hiện được thế nào là thịt trâu và bò.
Trao đổi với VnExpress, ông Phạm Đức Bình, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Chăn nuôi Thanh Bình cho biết, rất khó có thịt bò giá rẻ chỉ vài chục nghìn đồng. Nếu có thì chỉ có thể là thịt trâu hoặc thịt heo tẩm hóa chất vì giá bò hơi đã 75.000-80.000 đồng một kg. Sau khi giết mổ, tỷ lệ thịt chỉ còn 55%, nếu là bò Việt tỷ lệ sẽ còn thấp hơn vì vậy giá thịt bán ra thị trường sau khi pha lóc cũng phải gấp hai, gấp ba lần.
Là công ty chuyên nhập bò về giết mổ, bà Trương Thị Đồng, Giám đốc Công ty TNHH Trung Đồng (Đồng Nai) cũng cho rằng, không có loại thịt bò nào giá 10.000 đồng trên thị trường như tin đồn. Riêng với thịt bò giá rẻ nhất 70.000 đồng và cao nhất 120.000 đồng là có, nhưng đó là loại hàng hóa không rõ nguồn gốc, không có hóa đơn chứng từ và khó đảm bảo an toàn thực phẩm. Bởi lẽ, công ty bà nhập bò nguyên con về đến Việt Nam đã có giá 70.000-73.000 đồng một kg hơi. Sau khi giết mổ, nếu tính bao đồng thì giá chung bán ra cũng đã 180.000 đồng một kg. Còn nếu pha lóc loại ngon, thường thì giá dao động từ 150.000 đồng đến trên 300.000 đồng.
Bà Đồng cũng cho biết, vì hàng giá rẻ tràn lan, bò "xấu" được trộn và nhập ồ ạt nên thời gian qua nhiều đơn vị nhập bò nguyên con phải giảm số lượng vì khó cạnh tranh. Tại công ty của bà nếu giai đoạn 2014 -2016 lượng bò nhập về một năm vài chục nghìn con thì bước sang 2017 cho đến nay giảm 50%. "Trước đây có khá nhiều đơn vị nhập bò đông lạnh gợi ý bán hàng kém chất lượng, thậm chí là hết hạn với giá 40.000 - 60.000 đồng một kg nhưng tôi không mua và quyết tâm chỉ bán bò sống nhập về để giết mổ nhằm đảm bảo chất lượng", bà Đồng nói.
Trong khi khá nhiều đơn vị cho biết vẫn có bò kém chất lượng, thậm chí hết hạn về thị trường Việt, thì mới đây tại cuộc họp báo, ông Đàm Xuân Thành, Phó cục trưởng Cục Thú y (Bộ NN&PTNT) cho rằng, đối với các lô hàng nhập khẩu thịt bò từ Australia, Mỹ khi về đến Việt Nam đều được kiểm tra toàn bộ, không sót bất cứ lô hàng nào, đồng thời doanh nghiệp phải thực hiện nhãn mác ghi đầy đủ về số lượng, nguồn gốc chủng loại trước khi bán trên thị trường.
Trong trường hợp ngược lại, nếu quá trình kiểm tra phát hiện các mẫu hàng vi phạm sẽ bị phạt tiền nặng và tiến hành tái xuất hoặc tiêu hủy khi ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Đến nay đối với các thịt bò Australia, Mỹ vào Việt Nam chưa phát hiện các thịt hết hạn hoặc nguồn gốc không rõ ràng. Trong trường hợp phát hiện thì các cán bộ phải tiến hành tái xuất trở lại.
Theo Tổng cục Hải quan, trong hai tháng đầu năm 2018, Việt Nam đã nhập khẩu thịt bò có xuất xứ từ Mỹ với khối lượng 1.349 tấn, trị giá 8,9 triệu USD; và từ Australia với khối lượng 948 tấn, tương đương 6,6 triệu USD.
Trước đó trong năm 2017, Việt Nam đã nhập khẩu 210 tấn thịt sườn bò, 3.901 tấn thịt bò lọc không xương, 6.085 tấn từ Australia và 6.085 tấn thịt bò không xương, 353 tấn thịt sườn bò từ Mỹ.
Sau nửa thế kỷ, không chỉ có các nạn nhân Việt Nam, mà nhiều người Mỹ cũng chưa thể vượt qua nỗi ám ảnh từ cuộc thảm sát Mỹ Lai.
Mike Hastie, một cựu binh và cũng là phóng viên chiến trường thời chiến tranh Việt Nam, rút trong túi ra một bức ảnh in khổ lớn.
Bức ảnh chụp đầu một chiếc trực thăng có hình chữ thập đỏ và một chữ "Why" - "Tại sao" - viết hoa phía trên. Mike đã chụp bức ảnh này ở chiến trường An Khê năm 1970. Đó là dòng chữ mà chính những người lính Mỹ đã vẽ lên chiếc trực thăng để bày tỏ sự thất vọng và giận dữ vì bị chính phủ lừa dối.
Tấm ảnh đầu trực thăng do phóng viên Mike Hastie chụp năm 1970
"Nói dối là vũ khí mạnh nhất trong chiến tranh", Mike nói. Ông cho rằng cuộc thảm sát Mỹ Lai là ẩn dụ cho toàn bộ chiến tranh Việt Nam. Và không dừng lại ở Mỹ Lai, Chính phủ Mỹ đã gây ra nhiều Mỹ Lai khác ở Việt Nam.
"Chính sách của Mỹ không chỉ là tiêu diệt kẻ thù trong chiến trận để ngăn địch tới vùng hòa bình, mà sát hại những người dân không vũ trang để tiêu diệt ý chí và khả năng chiến đấu", người phóng viên chiến trường phân tích.
Tròn 50 năm sau sự kiện đẫm máu, đứng trước đài tưởng niệm các nạn nhân, Mike Hastie tỏ ý trân trọng nỗ lực xây dựng quan hệ tốt để phát triển kinh tế giữa hai nước. "Nhưng tôi muốn nói với chính phủ và người dân Việt Nam rằng không vì thế mà lãng quên quá khứ".
Cựu binh Mỹ lo ngại: "Chúng ta phải nhắc nhở thế hệ tương lai về Mỹ Lai, nếu chúng ta chôn vùi lịch sử, chúng ta sẽ vùi lấp công sức của những người đã ngã xuống vì quê hương".
Trực thăng đổ quân xuống Mỹ Lai sáng ngày 16/3/1968
Đó là sáng 16/3/1968, giữa mùa thu hoạch khoai lang ở làng Sơn Mỹ, huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. Trên những con đường và gò đất ở thôn Mỹ Lai, phơi đầy khoai lang mới xắt.
Bà Hà Thị Quý hôm ấy dậy sớm, để xí chỗ phơi khoai trên mảnh đất gò. Nhà hôm ấy chỉ còn mấy người phụ nữ và trẻ con, là mẹ bà Quý, đứa con gái 17 tuổi và đứa cháu. Chồng bà đã đưa hai con trai đi lên núi chăn bò từ sáng.
7h27, trực thăng Mỹ bay tới. Sau các loạt đạn dẹp đường, 100 lính đổ bộ xuống Mỹ Lai. Bà Quý nhìn thấy lính Mỹ tiến về nhà mình, nhưng không chạy. "Vì nghĩ không có Việt Cộng thì họ bắn làm gì?" - người phụ nữ 93 tuổi vẫn nhớ rõ cảm giác hồn nhiên của mình 50 năm về trước.
Lính Mỹ không nghe bà nói. Họ đập ảng nước, lu đựng củ lang khô, rồi chĩa súng vào 4 người trong nhà, ra lệnh phải theo họ ra đồng. Cô con gái 17 tuổi bám vào tay mẹ lí nhí: "Chắc họ bắn chết mất mẹ ơi". Bà Quý cả quyết: "Cứ đi đi con, sống chết gì cũng đến số rồi", với niềm hy vọng ngây thơ rằng bà đã gặp lính Mỹ nhiều lần. Nhưng rồi bà bàng hoàng nhận ra: "Chưa có đội quân nào tàn bạo đến thế".
Lính Mỹ tập hợp họ thành hàng dài bên bờ mương và bắt đầu nã đạn.
Bà Quý đã sống sót nhờ bị vùi lấp dưới xác người. Bị thương ở mông và chân phải, không thể leo lên bờ mương, bà nằm thoi thóp trong bê bết máu.
Cuối ngày hôm đó, trên các bản tin của quân đội Mỹ, "128 Việt Cộng đã bị tiêu diệt sau một ngày chiến đấu khốc liệt". Tướng William Westmoreland, tư lệnh của lực lượng Mỹ tại miền Nam Việt Nam, có lời khen đơn vị của ông đã "làm việc kiệt xuất".
Bà Quý vẫn xúc động khi nhớ về sự kiện 50 năm trước
Sau sự kiện Tết Mậu Thân đầu năm 1968, tình báo Mỹ cho rằng tiểu đoàn 48 thuộc Mặt Trận Giải phóng miền Nam đang lui về ẩn náu tại làng Mỹ Lai. Địa danh này được đánh dấu trên bản đồ quân sự là "Pinkville" (làng Hồng), nơi tình nghi có Việt Cộng ẩn náu.
Đại úy Ernest Media, chỉ huy đại đội Charlie đã ra lệnh cho quân lính nhắm vào địa điểm này với mục tiêu "giết tất cả những gì chuyển động".
Cho đến nhiều tháng sau đó, những gì đã diễn ra tại Mỹ Lai vẫn được xem là một thắng lợi của quân đội Mỹ. Cuộc điều tra đầu tiên được thực hiện vào cuối tháng 4/1968, nhưng chỉ để đưa ra kết quả rằng "hơn 20 thường dân đã vô tình bị giết trong chiến dịch".
Vụ việc chỉ được dư luận Mỹ nhận thức, nhờ vào sự cắn rứt lương tâm của chính những người lính đang tham chiến. Sáu tháng sau, Tom Glen, một anh lính 21 tuổi của Lữ đoàn số 11, đơn vị thực hiện chiến dịch "Pinkville" viết thư cho tướng Creighton Abrams, người mới thay Westmoreland trong vai trò chỉ huy lực lượng Mỹ tại Việt Nam. Anh kể về "những sự hẹp hòi chủng tộc và không quan tâm đến cảm giác của con người", điều mà anh tin là không chỉ tồn tại trong đơn vị của mình, mà đang là hành vi phổ quát.
Lá thư đó được giao cho một nhân vật nổi tiếng phụ trách điều tra. Colin Powell, thiếu tá, 31 tuổi, người sau này sẽ thăng tiến chóng mặt trên đường binh nghiệp để rồi trở thành Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ. Powell phủ nhận lá thư. "Sự thật là quan hệ giữa binh sĩ Mỹ và người dân Việt Nam là rất tuyệt vời" - vị thiếu tá viết trong báo cáo của mình.
Sự thật về Mỹ Lai tiếp tục chìm vào câm lặng, cho tới một năm sau. Một người lính khác viết thỉnh nguyện thư gửi đến 30 nghị sĩ Mỹ. Anh tham gia một cuộc rà soát bằng trực thăng sau sự kiện vài ngày, và phát hiện ra thi thể của một phụ nữ Việt Nam với dấu vết của Lữ đoàn 11.
Và phải cho tới tận tháng 11/1969, nhờ sự vào cuộc của báo chí, những mảnh sự thật đầu tiên mới được phơi bày. Báo The Plain Dealer số ra ngày 20/11 năm đó đăng bức ảnh đầu tiên về cuộc thảm sát.
Trang nhất tờ The Plain Dealer ngày 20/11/1969
Bà Quý vẫn còn nhớ rõ thứ mùi lẫn lộn vào ngày hôm ấy. Mùi của cánh đồng tháng ba còn thơm hương lúa ra đòng, mùi tanh của máu, mùi củ khoai lang, mùi lúa gạo bị cháy khét trong những ngôi nhà ngùn ngụt lửa. Thứ mùi ám vào cả giấc ngủ khiến bà phải hút thuốc bổi suốt một tháng đến khi vết thương hồi phục.
Những người còn sống ở thôn Mỹ Lai, đều mang một ký ức đậm nét như thế cho dù nửa thế kỷ đã trôi qua. Và bà Quý nói, trong bà vẫn còn nguyên lòng căm thù.
Bốn tiếng được tuyên bố là một "chiến dịch thắng lợi" của quân đội Mỹ tại các thôn của Sơn Mỹ đã cướp đi sinh mạng của hơn 500 người Việt Nam. Nhưng ngay cả với người Mỹ, thì sự kiện kinh hoàng ấy cũng đã tước đi của họ nhiều cuộc đời.
Chỉ có một người bị tòa án Mỹ buộc tội sau vụ thảm sát Mỹ Lai, là trung tá William Calley Jr. Tay súng này bị cáo buộc đã giết 22 người không có vũ trang trong sự kiện, và thụ án ba năm rưỡi cho đến khi được ân xá.
Nhưng có nhiều người khác chịu sự giày vò. Binh nhất Varnado Simpson là một ví dụ. 20 năm sau sự kiện, khi các nhà báo gặp lại tay súng này, ông ta đã mắc Hội chứng stress hậu chấn động (PTSD) nặng nề. Tay và chân của Simpson không ngừng run. Và trong đầu của Simpson, là một phiên tòa bất tận: ông ta thừa nhận đã "giết khoảng 25 người".
Năm 1977, một vụ cướp cò súng đã giết chết đứa con trai 10 tuổi của Simpson. "Thằng bé chết trong tay tôi. Và khi tôi nhìn vào nó, gương mặt nó giống như một đứa trẻ mà tôi đã giết. Và tôi thốt lên: Đây là sự trừng phạt dành cho việc giết người của tôi" - Simpson nhớ lại.
Một thời gian sau, con gái của Simpson cũng qua đời vì bệnh viêm màng não. Và vào ngày 4/5/1997, ở tuổi 48, cựu binh này tự bắn vào đầu mình bằng một khẩu súng trường.
Nhân chứng tại Mỹ Lai vẫn đầy cảm xúc khi tái diễn động tác bắn súng của lính Mỹ
Thời gian không giúp nhiều người trong số họ lấy lại được cân bằng. PTSD trở thành một khái niệm quen thuộc với nhiều người Mỹ hậu chiến tranh Việt Nam, và nó xuất hiện thường xuyên bên cạnh danh từ "My Lai".
"Con tôi gặp vấn đề với Việt Nam" - cha của Robert W. T'Souvas nói. Khi rời nước Mỹ, T'Souvas là một chàng trai đôi mươi bình thường. Trở về từ chiến tranh, bị khởi tố vì giết 2 đứa trẻ tại Mỹ Lai, dù không bị kết tội, T'Souvas giải quyết tâm lý trong 20 năm sau đó bằng ma túy và rượu. Những năm cuối cùng, T'Souvas sống lang thang chè chén cùng vợ. Năm 1988, trong một cuộc tranh luận bên chai vodka, người vợ kết thúc cuộc sống của ông này bằng một phát đạn vào đầu.
Sau khi Robert T'Souvas qua đời, luật sư của ông nói rằng trên đường ra khỏi Mỹ Lai, tay lính trẻ thấy hai đứa trẻ bị lòi ruột ra ngoài, trong một phản ứng cảm tính, T'Souvas đã dùng một khẩu M-16 giết chết cả hai để kết thúc sự đau khổ cho chúng.
Có rất ít trong số những người đã trực tiếp xả đạn ngày hôm ấy đủ can đảm để quay trở lại Việt Nam. Như Ken Schiel, người bào chữa rằng ông đi lính năm 19 tuổi, trước khi đến Việt Nam thậm chí ông không nghĩ người Việt Nam là người.
"Tôi chỉ là một người lính tuân theo mệnh lệnh", Schiel nói khi tham quan bảo tàng Sơn Mỹ 10 năm về trước.
Gặp ông Phạm Thành Công - nguyên giám đốc Ban Quản lý Khu chứng tích Sơn Mỹ, người mất mẹ, chị gái và em trai, Schiel ngập ngừng: "Tôi là một trong những người lính đáp xuống đây từ trực thăng hôm ấy. Tôi muốn xin lỗi người dân Mỹ Lai".
Trong cơn giận tràn lên lồng ngực, ông Công truy vấn: "Ông cảm thấy thế nào khi bắn giết những người dân thường, ông có xuống tay dễ dàng?". Schiel không thừa nhận mình đã giết ai đó. "Điều duy nhất tôi có thể làm là mong được lượng thứ...".
Ông Công kìm cơn giận: "Ở Việt Nam, chúng tôi có truyền thống rằng hãy cho qua chuyện quá khứ. Nhưng trong trái tim, chúng tôi không thể quên... Hãy dạy cho thế hệ trẻ, con cháu của ông, đừng lặp lại điều đó nữa. Và đừng gây chiến bất kỳ đâu trên thế giới".
Ken Schiel không quay trở lại Mỹ Lai thêm một lần nào nữa.
Ông Đỗ Ba và ảnh của hai người lính đã cứu mạng mình ngày 16/3/1968
Quay trở lại, là những người lính không xả đạn, nhưng mang mong muốn cứu chuộc những sai lầm của nước Mỹ. Như phi công Hugh Thompson và xạ thủ Lawrence Colburn - những người lính năm ấy đã ngăn cản cuộc thảm sát.
Hai người lính Mỹ ấy đã cứu sống Đỗ Ba, và chín người dân Mỹ Lai khác khỏi họng súng của đồng đội mình. "Tôi đang nằm giữa đống xác người thì có chiếc tàu bay đậu xuống, hai ông Mỹ thấy tôi ngọ nguậy đã bế tôi lên", ông Ba - bây giờ đã ở tuổi lục tuần - nhớ lại. Mẹ và em vừa chết dưới 3 loạt đạn tàn khốc của người Mỹ, bản năng phòng vệ khiến Ba trân người như cục đất. "Ông Mỹ" đặt cậu bé lại và tiếp tục lục tìm giữa những thi thể. Phải đến lần thứ 3 được bế lên, cậu bé Ba mới tin những người này không định giết mình. Ba được đưa lên trực thăng bay ra Chu Lai cấp cứu.
Năm ấy, Hugh Thompson và Lawrence Colburn chỉ ngoài đôi mươi. Họ bay qua bầu trời Sơn Mỹ và quyết định đáp xuống khi nhìn thấy những xác người.
Ba mươi năm sau họ mới gặp lại nhau tại sân bay Đà Nẵng, nhân một sự kiện tưởng niệm. Họ ôm nhau. Và Đỗ Ba nhận hai người lính Mỹ đã cứu mình làm "cha nuôi". Ông không đọc được tiếng Anh, không phân biệt được "hai ông cha tui", mà chỉ biết có một ông "cha mập" và một ông "cha ốm".
Ông Ba bảo rằng thời gian trôi qua rồi ai cũng nguôi ngoai dần. Ông lý luận: "Không phải cả nước Mỹ giết làng Mỹ Lai này mà là một trung đội, đại đội nào đó", rồi kết luận: "Căm thù giặc Mỹ thì đúng chứ căm thù người Mỹ thì không đúng".
Ông Mân, gần nhà ông Ba, ngồi liệt kê hai phía nội ngoại, bà con có đến gần trăm người bị sát hại. "Hồi mới nóng hổi thấy Mỹ là tức lắm. Nhưng giờ cũng đổi mới rồi, cứ ôm mãi mối thù thì làm sao hòa nhập".
Không phải ai trong số họ cũng có thể tha thứ. "Mỹ không bắn nó thăm chứ Mỹ bắn nó có về xin lỗi đâu?" - bà Lê vẫn khóc rấm rứt. Người phụ nữ 89 tuổi đã mất 11 người thân trong ngày 16/3 năm ấy.
Du khách từ xa tới thắp hương tại đài tưởng niệm các nạn nhân thảm sát Mỹ Lai
Nhưng không ai trong số họ cho phép mình được lãng quên sự kiện này. Hay là bất kỳ ai đã biết đến thảm sát Mỹ Lai. Những ngày tháng Ba, trước đài tưởng niệm những nạn nhân của cuộc thảm sát, vẫn là những đoàn người, là nhang khói, là hoa sen và cả những tiếng khóc của những người từ xa tới khi nghĩ về nỗi đau dân tộc mình đã phải gánh chịu.
Năm 2016, hay tin Lawren Colburn qua đời, Đỗ Ba nhờ người in tấm ảnh Colburn bắt tay Thompson để xin ông bà rước về bàn thờ. Cái bàn thờ trong căn phòng chưa đầy 20 mét vuông, thờ chung cả người mẹ đã mất trong cuộc thảm sát, cạnh một người lính từ phía bên kia.
"Tui cũng làm mâm cơm, con gà rước mấy ổng về như người Việt Nam mình thôi", ông nói.
Chiều 17/3, Ban lễ tang nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải được thành lập do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng làm trưởng ban. Các thành viên gồm có Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, Thường trực Ban Bí thư, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Quốc Vượng...
Tang lễ nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải sẽ được tổ chức theo nghi thức Quốc tang trong hai ngày 20-21/3. Các công sở, nơi công cộng treo cờ rủ và ngừng hoạt động vui chơi giải trí.
Linh cữu nguyên Thủ tướng được quàn tại Hội trường Thống Nhất, TP HCM. Lễ viếng được tổ chức trong hai ngày, từ 8h ngày 20/3 đến hết 21/3. Lễ truy điệu diễn ra lúc 7h30 ngày 22/3, an táng lúc 11h cùng ngày tại nghĩa trang quê nhà xã Tân Thông Hội, huyện Củ Chi, TP HCM.
Nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải. Ảnh: SGGP
Cùng thời gian này, tại Hà Nội, lễ viếng, lễ truy điệu nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải được tổ chức ở Trung tâm Hội nghị quốc tế số 11 Lê Hồng Phong.
Đài Truyền hình Việt Nam và Đài Tiếng nói Việt Nam sẽ tường thuật trực tiếp lễ viếng, lễ truy điệu và lễ an táng nguyên Thủ tướng tại TP HCM và Hà Nội.
Nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải từ trần vào 1h30 ngày 17/3 tại quê nhà Củ Chi, TP HCM. Sinh ngày 25/12/1933, ông Khải tham gia phong trào cách mạng từ năm 1947, vào Đảng năm 26 tuổi và từng kinh qua các chức vụ: Phó bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND TP HCM, Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước, Phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, Phó thủ tướng.
Tháng 9/1997, ông được bầu làm Thủ tướng; tháng 7/2002 tiếp tục được bầu làm Thủ tướng nhiệm kỳ thứ hai. Đến tháng 6/2006, ông xin từ nhiệm trước nhiệm kỳ một năm.
Nguyên Thủ tướng từng là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng các khóa V, VI, VII, VIII, IX; Ủy viên Bộ Chính trị các khóa VII, VIII, IX; Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị khóa VIII; đại biểu Quốc hội các khóa VIII, IX, X, XI.
Sáng 6/5/2013, một người dân trong khu tập thể ở tỉnh Hồ Bắc (Trung Quốc) đi qua một căn hộ cùng tầng nhìn thấy có vết máu từ cửa chảy ra liền báo cảnh sát. Đây là khu nhà hai tầng tồi tàn dành cho công nhân nhà máy giấy gần đó, nhưng nhà máy này đã phá sản từ năm 2008. Đa số công nhân đã chuyển đi, chỉ một số người điều kiện kinh tế khó khăn hoặc tìm được công việc ở gần đây mới tiếp tục ở lại.
Tại hiện trường, cảnh sát thấy vết máu còn tương đối mới. Cửa phòng không khóa nhưng đẩy vào khoảng 20 cm thì bị kẹt như có vật nặng chặn ở bên trong. Không vội vàng dùng sức mạnh để vào ngay, cảnh sát lùa máy ảnh qua khe cửa để quan sát trong phòng và nhìn thấy thứ chặn cánh cửa là thi thể một phụ nữ nằm quay lưng vào cửa. Người này được xác định là chủ nhà, tên Đinh Minh Hà, 43 tuổi, vẫn độc thân.
Hiện trường vụ án.
Kết quả khám nghiệm ban đầu cho thấy xương sọ phía sau đầu của nạn nhân vỡ vụn do bị đánh bằng vật nặng nhiều lần, đây là nguyên nhân gây tử vong. Phía dưới đầu nạn nhân lót một chiếc gối để hạn chế máu lan rộng. Trong căn phòng 15 m2 tất cả mọi thứ bị lục tung từ giường chiếu, tủ quần áo đến bàn máy tính. Vết găng tay dính máu in ở khắp nơi, thậm chí ở cả tay nắm cửa tủ lạnh. Cảnh sát nghi ngờ kẻ giết người đang tìm kiếm một thứ gì đó rất kĩ càng.
Tiếp tục tìm kiếm, cảnh sát phát hiện nhiều chi tiết đáng chú ý khác. Trên công tắc đèn điện cạnh cửa có vết máu, có thể do hung thủ để lại khi tắt điện để rời hiện trường. Bìa và bên trong quyển album ảnh trên bàn máy tính đều có vết máu. Điều này cho thấy hung thủ đã lật tìm, cũng có nghĩa thứ hắn tìm kiếm rất nhỏ, có thể kẹp vừa trong quyển album. Trên ổ cắm điện nối dài có vết máu ở hai bên mép giống như bị đè xuống để rút phích cắm ra. Cảnh sát kiểm tra cho thấy máy tính bị tắt đột ngột bằng cách rút điện. Áp dụng biện pháp kĩ thuật cho thấy máy tính bị tắt lúc 0h18 ngày 6/5/2013, có thể hung thủ không biết cách tắt nên phải rút phích điện trước khi rời hiện trường. Khoen chốt cửa phía trong lỏng lẻo, hai chiếc vít bắt khoen cửa gần như bị bật hẳn ra ngoài. Gần khe cửa có một dấu giầy dính máu quay mũi vào trong phòng.
Từ cách căn cứ trên, đội điều tra nhận định nạn nhân bị sát hại trong khoảng từ 22h30 hôm trước đến 0h18 hôm sau. Hung thủ không biết sử dụng máy tính, động cơ giết người là để cướp tài sản, không quen biết nạn nhân nên phải phá cửa vào nhà. Tên này rất to khỏe vì có thể đẩy bung chốt cửa đi vào phòng, trước khi rời hiện trường đã lót gối dưới đầu nạn nhân, tắt máy tính, tắt điện để vụ án lâu bị mọi người phát hiện.
Tuy nhiên, đội trưởng đội hình sự Giang Minh Khai không đồng ý với nhận định này, ông cho rằng hung thủ phải quen biết nạn nhân vì hắn biết rõ mình muốn tìm thứ gì trong nhà một người nghèo khó như vậy.
Để chứng minh chính nạn nhân đã mở cửa phòng cho hung thủ, ông tháo chiếc ốc vít bắt khoen cửa ra, dùng một chiếc tăm để đo độ sâu của lỗ bắt vít trên khung cửa. Chiếc tăm chỉ cắm vào được khoảng một cm, cho thấy ốc vít vốn chỉ bắt vào rất nông và thừa một đoạn dài bên ngoài chứ không phải bị đẩy bật ra, như vậy nhận định hung thủ là người to khỏe cũng không chính xác.
Chốt khoá cửa trong phòng của nạn nhân.
Từ camera giao thông, cảnh sát phát hiện một kẻ khả nghi dáng người thấp bé, mặc áo có in chữ sau lưng, đầu đội mũ, tay xách một chiếc túi đi từ khu nhà về phía tây lúc 0h41 ngày 6/5/2013. Một camera khác cho thấy một kẻ có dáng người giống người này đi từ phía đông tới khu nhà lúc 22h30 ngày 5/5/2013 nhưng hình ảnh rất mờ không thấy rõ khuôn mặt. Phía đông khu nhà có một điểm dừng xe buýt, chuyến xe cuối cùng chạy qua lúc 22h20, quả nhiên camera trên xe đã ghi lại được khuôn mặt nghi phạm ở cự li gần.
Vì nhận định hung thủ là người quen của nạn nhân, cảnh sát liền mang hình ảnh này đến khu nhà hỏi thăm. Không ngoài dự liệu, một người trong khu nhà cho biết kẻ này tên là Mã Triết Minh, khoảng 40 tuổi, cùng là công nhân nhà máy, trước kia còn ở phòng bên cạnh phòng nạn nhân. Năm 2008, Minh chuyển đến một nơi cách đó gần 10 km để mở cửa hàng thu mua phế liệu.
Khi bị bắt, ban đầu Minh không chịu nhận tội, cho đến khi cảnh sát tìm được một đôi giầy giấu kín trong đống phế liệu, bắt bước đi trên giấy trắng để so sánh với dấu giầy dính máu tại hiện trường thì hắn mới thú nhận tội lỗi.
Minh khai hắn và Đinh Minh Hà ngày trước làm cùng phân xưởng, khi nhà máy phá sản, mỗi công nhân được đền bù 20.000 nhân dân tệ bằng thẻ ngân hàng. Hắn dùng số tiền này để mở cửa hàng thu gom phế liệu. Vì ham mê bài bạc, hắn nợ khá nhiều tiền không có khả năng chi trả, nghĩ Hà sống đơn thân không có việc gì cần tiêu tiền, có thể số tiền đền bù vẫn còn nguyên, hắn nảy ra ý định giết người cướp của.
Tối 5/5/2013, hắn bắt xe buýt đến khu nhà tập thể, lừa Hà mở cửa và dùng gậy sắt đã chuẩn bị từ trước để giết chết nạn nhân. Hắn tìm thấy một ít tiền mặt và chiếc thẻ ngân hàng của Hà trong ví nhưng không biết mật mã. Nhớ khi được phát thẻ có kèm theo một mảnh giấy ghi mật mã ban đầu, hắn lục tung phòng của Hà lên và tìm thấy mảnh giấy này trong quyển album. Vì không biết dùng máy tính nên hắn phải rút phích cắm để tắt máy, sau đó tắt điện trước khi về.
Lúc này thi thể vẫn còn mềm, người hắn cũng gầy gò nên có thể lách qua khe cửa đi lùi ra khỏi phòng mà không mấy khó khăn. Tiếc là Hà đã đổi mật mã thẻ theo khuyến cáo của ngân hàng nên hắn không lấy được đồng nào ngoài mấy chục tệ trong ví nạn nhân và một chiếc điện thoại Nokia đen trắng đã mờ hết bàn phím.
Sáng 9/8/2016, một người đàn ông tên là Đại Vĩ sống ở thôn Ngưu Gia đến công an thành phố Thâm Châu, tỉnh Hà Bắc (Trung Quốc) trình báo vợ là Tiểu Yến mất tích từ tối hôm trước.
Tiểu Yến, 28 tuổi, lấy chồng và sống ở thôn Ngưu Gia từ năm 2011. Khu vực này vào mùa hè có nhiều bọ cạp, trong thôn có một số người thu mua về làm thuốc nên buổi tối dân làng vừa đi bộ vừa soi đèn bắt bọ cạp bán như một thú vui.
Tối 8/8, Đại Vĩ uống mấy chai bia xong lên giường nằm từ sớm, khoảng 19h30 Tiểu Yến cầm đèn, xách xô ra ngoài đi bắt bọ cạp. Đến nửa đêm, Đại Vĩ tỉnh dậy vẫn chưa thấy vợ về liền đi tìm. Tìm khắp thôn không thấy, người chồng gọi điện thoại cho vợ thì thấy tắt máy. Nhờ hàng xóm láng giềng tìm kiếm suốt đêm song không có kết quả, Đại Vĩ đã tìm đến cảnh sát.
Ban đầu cảnh sát cũng không quá chú ý, có thể Tiểu Yến chỉ lấy cớ đi bắt bọ cạp nhưng thực ra đi làm việc khác, nhưng kết quả điều tra cho thấy tình hình không đơn giản như vậy.
Tại thôn Ngưu Gia có tổng cộng 32 chiếc camera song không bao phủ hết được. Từ camera gần nhà Đại Vĩ có thể thấy hình ảnh của Tiểu Yến lúc 20h26. Cô mặc váy ngủ, tay cầm đèn soi, vừa đi vừa nhìn ngó, thật sự là đang đi bắt bọ cạp.
Với trang phục này có thể loại trừ khả năng cô đi nơi khác có việc. Tiểu Yến xuất hiện lần cuối cùng lúc 20h45 ở gần một ngã ba, từ đây đi thẳng sẽ ra khỏi thôn, còn rẽ trái là ra cánh đồng. Camera ở cổng thôn không ghi lại được hình ảnh của cô, vì vậy gần như chắc chắn cô đã đi ra ngoài đồng và sau đó biến mất. Cảnh sát nhận định, Tiểu Yến không ra khỏi thôn vì từ cánh đồng ngô bên trái thôn không có đường đi tới các thôn xung quanh.
Tiểu Yến đi soi bọ cạp gần nhà.
Các điều tra viên và người nhà của Tiểu Yến tìm kiếm khắp cánh đồng nhưng không có kết quả. Thậm chí, chiếc đèn soi và chiếc xô nhựa Tiểu Yến mang theo cũng không có dấu vết gì.
Trong lúc cảnh sát đang tìm kiếm, trong thôn bỗng xuất hiện tin đồn Tiểu Yến đã bỏ nhà đi theo một người đàn ông ở công trường. Sau khi cưới nhau, Tiểu Yến và chồng cùng làm một công ty xây dựng. Nhờ sự nhanh nhẹn và tháo vát, vài năm sau cô trở thành người phụ trách một đội thi công chuyên đi nhận thầu ở các công trình, suốt ngày tiếp xúc với đàn ông nên tin đồn này cũng không phải vô căn cứ. Trao đổi với người nhà Tiểu Yến, cả chồng và bố mẹ chồng của cô đều khẳng định không thể có chuyện này, Tiểu Yến không phải người như vậy, tình cảm giữa hai vợ chồng xưa nay vẫn rất tốt.
Nhận định Tiểu Yến có thể đã xảy ra chuyện bất trắc, loại bỏ nguyên nhân tình cảm, hai khả năng còn lại là vì tiền và vì thù cũng rất mơ hồ. Trên người Tiểu Yến chỉ có chiếc điện thoại, không có thứ gì đáng giá nên không thể là vụ giết người cướp của. Tiểu Yến là người thông minh, giỏi giang lại biết điều, xưa nay không gây thù chuốc oán với ai.
Khi tìm đến công trường nơi Tiểu Yến đang phụ trách thi công, cảnh sát phát hiện một manh mối rất mờ nhạt, nhưng dù sao cũng là duy nhất lúc này. Đó là khi thi công xong hạng mục đầu tiên của công trình, chủ đầu tư thông báo mời thầu thì một công nhân lái cần cẩu tháp tên là Lưu Kỳ giới thiệu cho Tiểu Yến, vì thế Tiểu Yến mới nhận thầu thi công ở đây. Điểm đáng chú ý là Lưu Kỳ và Tiểu Yến sống cùng thôn, trước kia hai gia đình có chút xích mích nhỏ.
Trao đổi với gia đình Tiểu Yến về xích mích này, bố mẹ chồng cô cho biết Lưu Kỳ chính là người đã giới thiệu Tiểu Yến cho con trai mình. Vài tuần sau khi cưới, Lưu Kỳ sang đòi tiền mai mối 4.000 nhân dân tệ, nhưng lúc đó gia đình ông bà còn hoàn cảnh chứ chưa được sung túc như bây giờ nên chỉ đưa 1.000 tệ, từ đó quan hệ trở nên lạnh nhạt hơn hẳn. Tuy nhiên, bố mẹ chồng Tiểu Yến cho rằng nhà Lưu Kỳ giàu có nhất nhì thôn, không đến mức chỉ vì vài nghìn tệ mà giết người được.
Kết quả điều tra tiếp theo càng có căn cứ để cảnh sát đưa Lưu Kỳ vào "tầm ngắm". Nhà Lưu Kỳ ở khá gần cánh đồng ngô nơi Tiểu Yến mất tích. Từ hôm Tiểu Yến mất tích đến nay, Lưu Kỳ trở nên trầm lặng rõ rệt, ngày ngày đi xe máy đến công trường là lập tức leo lên cẩu tháp làm việc, hết giờ vội vã về, hầu như không nói chuyện với ai.
Xem lại camera thấy Lưu Kỳ đi qua vị trí Tiểu Yến xuất hiện lần cuối cùng chừng 10 phút, cảnh sát quyết định bắt giữ hắn.
Lưu Kỳ chỉ vị trí giấu xác.
Kết quả thẩm vấn khiến ban chuyên án kinh ngạc. Thứ nhất, không phải chỉ có hắn mà cả vợ và con trai cũng tham gia sát hại Tiểu Yến. Thứ hai, nguyên nhân không phải vì số tiền mai mối năm xưa. Thứ ba, sau khi bóp cổ Tiểu Yến, ba nghi phạm khiêng thi thể băng đồng về nhà mình, vượt tường vào nhà để tránh camera giám sát rồi giấu dưới cống ngầm ngay trong vườn nhà mình.
Lưu Kỳ làm công nhân lái cần cẩu đã hơn 20 năm, gia đình khá giả. Dù người kiếm tiền chủ yếu nhưng Kỳ không có tiếng nói quyết định trong nhà. Vì nhà có điều kiện nên vợ hắn (tên là Đào) rất coi trọng chuyện môn đăng hộ đối khi tính chuyện cưới xin cho hai đứa con. Hai năm trước, năm con gái lớn dẫn người yêu về ra mắt, nhưng người này lại đã có một đời vợ nên Đào kiên quyết phản đối.
Trong lúc vợ chồng Đào đang nói chuyện với con gái và người yêu thì bố của Đại Vĩ sang chơi, nhân tiện trả thêm 1.000 nhân dân tệ tiền mai mối nữa. Thấy nhà có khách, vợ chồng Đào không tiện nói tiếp, người yêu của con gái cũng biết ý đứng dậy ra về. Không ngờ sau đó con gái Đào vào phòng uống thuốc sâu tự tử. Đào đổ lỗi cho bố của Đại Vĩ về cái chết của con gái, cho rằng nếu ông không sang chơi thì đã khuyên bảo được con...
Càng nghĩ càng căm hận, Đào lập mưu phải trả thù, nhưng đối tượng được chọn lại là Tiểu Yến vì với phụ nữ thì dễ ra tay hơn. Tối 8/8, thấy Yến đi bắt bọ cạp ngoài đường, Đào ép chồng gọi điện hẹn Yến đến cánh đồng gần nhà để nói chuyện phí môi giới công trình, còn mình cùng con trai ra đó chờ sẵn. Lúc Yến đến nơi, cả ba người xông tới bóp cổ.
Trong thông cáo vừa phát đi chiều 13/3, Bộ Thông tin & Truyền thông cho biết đã chấp thuận chủ trương cho phép MobiFone đàm phán chấm dứt hợp đồng mua 95% cổ phần AVG.
Theo Bộ Thông tin & Truyền thông, việc MobiFone chưa thanh toán 5% giá trị hợp đồng là lý do khiến AVG có thể đơn phương chấm dứt hợp đồng. Không chỉ vậy, MobiFone có thể bị phạt tới 8% giá trị hợp đồng. Như vậy, với giá trị hợp đồng chuyển nhượng 8.889,8 tỷ đồng, số tiền MobiFone bị phạt có thể tương đương hơn 711 tỷ đồng.
Do đó, Bộ cho rằng việc kết thúc sớm hợp đồng đảm bảo không thất thoát vốn của MobiFone, của Nhà nước theo đúng chỉ đạo của Ban Bí thư TW Đảng.
MobiFone nhiều lần chậm trả nốt 5% giá trị hợp đồng do vướng các quy định của một doanh nghiệp Nhà nước. Ảnh: Anh Tú.
Theo lãnh đạo MobiFone, việc chậm trễ thanh toán là do công ty phải tuân thủ các quy định đối với doanh nghiệp Nhà nước, đó là phải quyết toán xong dự án. Tuy nhiên, vì có sự việc thanh tra nên việc quyết toán đã chưa hoàn tất.
Về phần mình, dù có thể đơn phương chấm dứt hợp đồng với MobiFone nhưng nhóm cổ đông chuyển nhượng phía AVG cho biết mong muốn đi đến thỏa thuận, thậm chí sẵn sàng hỗ trợ các chi phí liên quan đến giao dịch và trả lãi cho MobiFone với số tiền đã thanh toán.
Bộ Thông tin & Truyền thông còn khẳng định, MobiFone sẽ nhận được số tiền lớn hơn những gì đã thanh toán cho các cổ đông AVG do còn được thanh toán cả lãi và các chi phí liên quan.
Cùng ngày, MobiFone cũng phát đi thông tin cho biết, AVG đã đặt cọc 450 tỷ đồng để cam kết thực hiện việc hủy hợp đồng chuyển nhượng. Tuy nhiên, đây chính là số tiền 5% giá trị hợp đồng còn lại mà MobiFone chưa thanh toán cho AVG. Theo thỏa thuận giữa hai bên, AVG đặt cọc cho việc thanh lý hợp đồng chuyển nhượng trị giá hơn 8.889,8 tỷ đồng này bằng chính số tiền MobiFone chưa trả theo tiến độ.
MobiFone cho biết đang cùng nhóm cổ đông AVG xúc tiến việc huỷ bỏ hợp đồng thỏa thuận mua bán cổ phần theo các quy định pháp luật.
Cùng ngày, Bộ Thông tin & Truyền thông cũng có báo cáo Ban Bí thư, Thường trực Chính phủ, Tổng Thanh tra Chính phủ về thông tin hủy bỏ thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần giữa MobiFone và AVG.
Trước đó, sau cuộc họp kéo dài 6 giờ đồng hồ ngày 12/3, MobiFone và AVG đã thống nhất huỷ việc chuyển nhượng 344,66 triệu cổ phần, hoàn trả cho nhau những gì đã nhận theo thoả thuận. Tổng giá trị hợp đồng chuyển nhượng này là 8.889,8 tỷ đồng.
Các cổ đông đã chuyển nhượng (phía AVG) sẽ hoàn trả lại toàn bộ số tiền MobiFone đã thanh toán. Còn MobiFone cũng trả lại AVG số cổ phần và các tài sản đã nhận chuyển nhượng. Đồng thời, hai bên "sẽ cố gắng để cả hai không chịu thiệt hại từ việc này".
Cuộc họp nói trên diễn ra sau khi Văn phòng Trung ương Đảng có công văn về việc xử lý hợp đồng MobiFone mua cổ phần của AVG. Theo đó, Ban Bí thư cho rằng, đây là một vụ việc "nghiêm trọng, phức tạp, nhạy cảm, dư luận xã hội đặc biệt quan tâm". Các cơ quan có trách nhiệm khẩn trương xem xét, xử lý vụ việc bảo đảm khách quan, chính xác với tinh thần kiên quyết, chặt chẽ, làm rõ đến đâu xử lý đến đó, đúng người, đúng vi phạm, đúng pháp luật và thu hồi tài sản Nhà nước bị thất thoát.